Cử nhân đại học làm 5.000 m2 ruộng lời 14 triệu đồng
Nếu làm theo cách cũ,mua phân thuốc theo kinh nghiệm thì tiền bán lúa có khi không đủ trả cho đại lý vật tư nông nghiệp.Đợt nghỉ lễ này,về thăm nhà đúng lúc quê tôi đang vào mùa thu hoạch lúa,tôi có dịp ngồi trò chuyện với chú tôi. Chú kể về đứa con thứ ba,người từng khiến gia đình tốn khoảng 300 triệu đồng để học đại học trên thành phố.Tốt nghiệp xong không tìm được việc làm đúng ý,em ở lại thành phố vật vờ hơn một năm cuối cùng,chú gọi con về quê,giao trước 5 công ruộng (5.000 m2),để thử làm nông.Điều khiến cả nhà bất ngờ là vụ đầu tiên,sau khi trừ chi phí phân bón,thuốc bảo vệ thực vật,tiền công và các khoản liên quan,5 công ruộng cho lợi nhuận khoảng 14 triệu đồng. Chú tôi bảo đây đúng là một kỳ tích,bởi cùng diện tích ấy,nếu chú trực tiếp làm như trước đây thì có khi chỉ đủ trả tiền vật tư,thậm chí còn phải ôm thêm nợ.Tôi thấy điểm khác biệt là tối ưu chi phí. Em bắt đầu tính toán kỹ từng khoản,từ lượng phân bón,thuốc sử dụng cho đến thời điểm xuống giống,thuê nhân công và những công việc có thể tự làm.Trong khi đó,chú tôi thừa nhận lâu nay mình có thói quen mua phân,thuốc theo kinh nghiệm,thậm chí có lúc sử dụng khá nhiều. Những khoản tưởng nhỏ ấy cộng lại thành một phần chi phí không hề nhỏ,trực tiếp bào mòn lợi nhuận khi giá lúa cao,hóa lỗ khi giá thấp.Câu chuyện của gia đình chú khiến tôi nghĩ đến một thực tế khá phổ biến ở quê. Nhiều người làm ruộng quanh năm nhưng cuối vụ vẫn không dự tính được mình thực sự lời bao nhiêu. Lúa bán được tiền,nhưng tiền thu về lần lượt chảy sang đại lý phân bón,tiền thuê máy móc,nhân công,giống và đủ loại chi phí khác. Có người cuối cùng chẳng còn bao nhiêu,thậm chí phải vay thêm để tiếp tục xuống giống vụ sau.Điều đáng nói là không phải cứ làm nhiều,đầu tư nhiều thì lợi nhuận sẽ cao. Nông nghiệp cũng là một hoạt động sản xuất,mà đã sản xuất thì phải tính bài toán đầu vào,đầu ra và hiệu quả trên từng đồng vốn bỏ ra. Một ruộng lúa cho năng suất cao nhưng chi phí quá lớn chưa chắc tốt hơn một ruộng có năng suất vừa phải nhưng kiểm soát được chi phí.Tôi nghĩ lợi thế của những người trẻ có học vấn khi trở về quê là họ có thể làm theo cách tư duy khác. Với chiếc điện thoại,những kiến thức học được,khả năng ghi chép và tính toán,người làm nông hoàn toàn có thể theo dõi chi phí từng vụ,so sánh năng suất,tìm hiểu kỹ thuật mới và biết chính xác khoản nào đang làm lợi nhuận của mình giảm xuống.Tất nhiên,không thể lấy trường hợp của em tôi để kết luận rằng cứ cử nhân về quê làm ruộng là sẽ kiếm được tiền. Làm nông phụ thuộc vào thời tiết,đất đai,giá vật tư,giá nông sản và rất nhiều yếu tố mà người sản xuất không thể kiểm soát. Một vụ có lãi cũng chưa thể đảm bảo vụ sau tiếp tục thuận lợi.Khoản tiền lời 14 triệu đồng từ 5 công ruộng là một khoản tiền ít ỏi so với thời gian và công sức bỏ ra,nhưng ít ra vẫn lợi nhuận - điều mà chú tôi trông vào may rủi.Cũng giống bao ngành nghề khác,bài toán nông nghiệp bao giờ cũng là làm sao để chi phí thấp hơn và bán được với giá tốt hơn. Khi giá phụ thuộc vào thị trường thì người nông dân chỉ chủ động được phần kiểm soát chi phí. Nếu cứ lặp lại cách làm cũ,mua vật tư theo thói quen,sản xuất theo kinh nghiệm truyền đời nhưng không tính toán hiệu quả,người nông dân rất khó thoát khỏi vòng luẩn quẩn bán lúa trả nợ đại lý.Bằng
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Bài viết này được sao chép từ các phương tiện khác. Mục đích của việc in lại là để truyền tải thêm thông tin. Điều đó không có nghĩa là trang web này đồng ý với quan điểm của nó và chịu trách nhiệm về tính xác thực của nó và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào. Tất cả tài nguyên trên trang web này được thu thập trên Internet. Mục đích chia sẻ chỉ dành cho việc học và tham khảo của mọi người. Nếu có vi phạm bản quyền hoặc sở hữu trí tuệ, vui lòng để lại tin nhắn cho chúng tôi.