Muốn dừng yêu anh vì nhiều đêm nằm khóc một mình

Muốn dừng yêu anh vì nhiều đêm nằm khóc một mình

Một ngày,tôi phát hiện mình không còn nhớ cảm giác hạnh phúc khi yêu anh nữa,chỉ nhớ cảm giác trống trải mỗi khi anh không ở bên.Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người còn yêu nhau thì mọi chuyện đều có thể cứu vãn,cho đến khi nhận ra tình yêu này đã đi đến đoạn cuối. Gần đây,khi chúng tôi ở hai nơi,những cuộc trò chuyện ngày càng ít đi. Những tin nhắn từng khiến tôi chờ đợi cả ngày giờ chỉ còn vài câu hỏi han quen thuộc. Chúng tôi vẫn nói chuyện,biết người kia đang làm gì,nhưng cảm giác gần gũi ngày nào đã biến mất từ lúc nào tôi cũng không biết.Lần cãi nhau này có lẽ là giọt nước cuối cùng tràn ly. Sau những lời nói làm tổn thương nhau,tôi ngồi một mình rất lâu và nhận ra mình không còn muốn giải thích hay tranh luận nữa. Trước đây,mỗi lần cãi nhau tôi đều cố tìm cách làm lành,sợ anh giận,sợ anh rời đi. Lần này,trong lòng tôi chỉ có một sự mệt mỏi đến trống rỗng. Tôi biết anh buồn,tôi cũng đau chứ,thế nhưng có những chuyện dù còn yêu cũng không thể tiếp tục.Tình yêu của chúng tôi giống như một cơn bão; sau khi bão đi qua,trời có thể sáng trở lại,nhưng cảnh vật đâu còn nguyên vẹn như trước. Những tổn thương đã xảy ra không thể chỉ bằng một câu xin lỗi mà biến mất. Những lần thất vọng cứ âm thầm chất chồng,đến một ngày tôi nhận ra mình không còn đủ sức để bắt đầu lại. Có thể anh nghĩ tôi ích kỷ. Có thể anh cho rằng tôi không chịu hạ cái tôi xuống,không đủ bao dung để chấp nhận anh. Thật ra,điều khiến tôi muốn buông tay không phải một trận cãi nhau,mà là rất nhiều ngày tháng tôi đã cố gắng trong im lặng.Minh họa AITôi từng yêu anh rất nhiều,điều đó tôi không phủ nhận. Có những ngày chỉ cần nhìn thấy tin nhắn của anh,tôi vui cả buổi. Tôi từng mong chúng tôi sẽ cùng nhau đi hết con đường,từng tưởng tượng về một mái nhà,những buổi tối cùng ăn cơm và những ngày bình thường có nhau bên cạnh. Rồi tình yêu dần biến thành sự chờ đợi. Tôi chờ anh quan tâm,chờ một lời hỏi han,chờ anh hiểu những điều tôi không nói. Có những lúc tôi buồn nhưng không dám kể vì sợ làm anh mệt mỏi.Tôi tập quen với việc tự lau nước mắt,tự giải quyết những vấn đề của mình rồi sáng hôm sau lại giả vờ như chẳng có chuyện gì. Đến một ngày,tôi phát hiện mình không còn nhớ cảm giác hạnh phúc khi yêu anh nữa. Tôi chỉ nhớ cảm giác trống trải mỗi khi anh không ở bên. Đó có lẽ là lúc tôi hiểu tình yêu đã biến thành một thói quen. Tôi nhớ một người từng rất quan trọng với mình,nhưng không chắc mình còn nhớ người ấy vì tình yêu hay chỉ vì đã quen có anh trong cuộc sống.Một buổi chiều,tôi đi bộ một mình trong trạng thái mệt mỏi. Hoàng hôn trước mắt rất đẹp nhưng lòng tôi lại buồn đến khó tả. Tôi bất chợt nghĩ,tình yêu của chúng tôi cũng giống buổi chiều ấy,từng rực rỡ nhưng đang chậm rãi tắt đi. Tôi từng cố thuyết phục bản thân rằng mình phải cố thêm một chút nữa rồi chúng tôi sẽ hiểu nhau hơn,những khác biệt sẽ được giải quyết,những tổn thương sẽ dần lành lại. Thực tế phũ phàng hơn tôi tưởng. Càng cố níu kéo,tôi càng nhận ra mình đang đánh mất chính mình. Từ khi yêu anh,tôi trở nên nhạy cảm,dễ buồn và luôn lo sợ,không còn vô tư như trước. Có những nỗi đau không thành lời cứ âm thầm dày vò tôi từng ngày. Anh có thể không biết,có lẽ cả đời này cũng không biết hết những đêm tôi đã nằm khóc một mình. Vì vậy,lần này tôi muốn dừng lại.Tôi chỉ mong anh đừng níu kéo. Tôi muốn giữ lại những kỷ niệm đẹp nhất về cả hai thay vì để những ngày cuối cùng trở thành những cuộc cãi vã và trách móc. Nếu sau này chúng tôi vô tình gặp lại trên cùng một con đường,tôi mong anh có thể mỉm cười và chào tôi như một người bạn cũ,tôi cũng làm như vậy. Tôi sẽ không ngoảnh đầu nhìn lại,không phải vì chưa từng yêu anh,mà vì biết mình cần bước tiếp nếu muốn tìm lại bản thân đã đánh mất. Có lẽ chúng tôi không còn thuộc về nhau nhưng tôi luôn mong anh hạnh phúc. Tôi mong mình có động lực lớn để quên được anh,các bạn hãy cho tôi niềm tin nhé,chân thành cảm ơn.Quỳnh Trâm
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Bài viết này được sao chép từ các phương tiện khác. Mục đích của việc in lại là để truyền tải thêm thông tin. Điều đó không có nghĩa là trang web này đồng ý với quan điểm của nó và chịu trách nhiệm về tính xác thực của nó và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào. Tất cả tài nguyên trên trang web này được thu thập trên Internet. Mục đích chia sẻ chỉ dành cho việc học và tham khảo của mọi người. Nếu có vi phạm bản quyền hoặc sở hữu trí tuệ, vui lòng để lại tin nhắn cho chúng tôi.
© Bản quyền 2009-2020 Báo công ty      Liên lạc với chúng tôi   SiteMap